02:01 EDT Chủ nhật, 05/04/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Tôi là người hạnh phúc

Thứ bảy - 08/02/2020 18:59
Hạnh phúc đích thật đến với tôi khi tôi dần dần nên một với Thiên Chúa, trở nên tình yêu… Đó là lúc tôi gặp được chính mình, được là chính mình!
 
TÔI LÀ NGƯỜI HẠNH PHÚC
 
Hạnh phúc đích thật đến với tôi khi tôi dần dần nên một với Thiên Chúa, trở nên tình yêu… Đó là lúc tôi gặp được chính mình, được là chính mình!
 
Một ông vua giàu có nọ không bao giờ cảm thấy thỏa mãn, bởi vì tất cả tài sản mà ông có đều do sự miễn cưỡng đóng góp của thần dân. Ông tự so sánh mình với những người hành khất: người hành khất nhận được tiền của do lòng thương của người khác, còn ông, ông nhận được tiền do sự cưỡng bách.
 
Ngày nọ, ông vua giàu có đã quyết định làm một việc táo bạo: đó là cải trang thành người hành khất để cảm nghiệm được những đồng tiền bố thí... Thế là mỗi ngày Chúa Nhật, ông biến mình thành một người ăn xin lê lết trước cửa giáo đường. Ông cho tất cả những tiền ăn xin được vào một chiếc hộp nhỏ. Tuy không là bao so với cả kho tàng của ông, nhưng có lẽ nó vẫn có giá trị hơn... Ông tự nghĩ: bây giờ ta nới thực sự là người giàu có nhất trên đời, bởi vì tiền của ta nhận được là do lòng thương xót của con người, chứ không do một sự cưỡng bách nào.
 
Khi đã gom góp được một số tiền khá lớn sau những năm tháng ăn xin trước cửa các giáo đường, ông đã xin từ chức khỏi ngai vàng và đi đến một phương xa, nơi không ai có thể nhận ra ông. Ông mua một mảnh đất, và tự tay cất được một ngôi nhà tranh đơn sơ. Không mấy chốc, do sự hòa nhã, vui tươi của ông, mọi người trong lối xóm đều mến thương ông, nhất là các em bé. Ông kể chuyện cho chúng nghe, ông đem chúng đi câu cá, ông dạy chúng ca hát.
 
Trong đám trẻ nhỏ, có một cậu bé gia đình còn nghèo hơn cả ông nữa. Cậu bé chỉ có vỏn vẹn một con chim họa mi. Nghe tin ông đau nặng, cậu bé đã vội vàng mang con chim đến tặng ông, với hy vọng rằng con chim sẽ hót cho ông được khuây khỏa.
 
Ðón nhận món quà, con người đã từng là vua của một nước mới thốt lên: "Từ trước đến nay, tất cả những gì tôi có, tôi đều lãnh nhận do lòng thương xót của người khác. Người ta cho tôi, nhưng không phải là cho tôi mà là cho một người hành khất. Giờ đây, với món quà tặng là con chim này, người ta tặng cho tôi với tất cả tấm lòng yêu thương... Chắc chắn, tôi là người hạnh phúc nhất trên trần gian".
 
Một thời gian sau đó, trong vùng, có một người tá điền nghèo bị người chủ đe dọa lấy nhà và trục xuất ra khỏi mảnh vườn đang canh tác. Nghĩ đến cảnh hai vợ chồng và 7 đứa con dại bị đuổi ra khỏi nhà, ông vua không thể nào ăn ngủ được... Cuối cùng, ông quyết định tặng chính mảnh vườn và ngôi nhà của mình cho gia đình người tá điền nghèo... Và một lần nữa, không một đồng xu dính túi, ông lên đường trẩy đi một nơi khác.
 
Bùi ngùi vì phải chia tay với những người quen biết trong vùng, nhưng ông cảm thấy hạnh phúc vô cùng, bởi vì lần đầu tiên ông cảm nghiệm được niềm vui của sự ban tặng. Ông hiểu được rằng cho thì có phúc hơn là nhận lãnh... Lần này, ông thốt lên với tất cả xác tín: "Tôi là người hạnh phúc nhất trên trần gian này".

 
 

Câu chuyện của ông vua đi tìm hạnh phúc trên đây có thể gợi lên cho tôi về hình ảnh của chuyến đi cuộc đời mình... Tôi thường cảm thấy hạnh phúc khi đón nhận một điều gì tốt lành, nhưng không có điều gì tốt lành đến mà lại không đi,… và tất cả cùng nhau đi hết khi tôi nhắm mắt lìa đời. Thế nhưng mỗi điều đã đến và sẽ đi đó để lại một dấu ấn trong đời tôi, sẽ biến đổi chính tôi tùy theo cách tôi tiếp nhận chúng. Hạnh phúc đích thật đến với tôi khi tôi dần dần nên một với Thiên Chúa, trở nên tình yêu… Đó là lúc tôi gặp được chính mình, được là chính mình - hình-ảnh-của-Thiên-Chúa-tình yêu!

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: mcst, hanhphuc, tinhyeu, vitha, Mt 6:13-16,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 26

Máy chủ tìm kiếm : 3

Khách viếng thăm : 23


Hôm nayHôm nay : 5100

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 33063

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7160863