07:41 EDT Thứ hai, 22/07/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Xin nhớ đến tôi

Thứ bảy - 19/11/2016 16:31
Sự bình an nơi Đức Kitô đã toả sáng sự sống thật cho anh trộm lành, thúc giục anh tìm kiếm: “Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi.”
 

XIN NHỚ ĐẾN TÔI
 
Sự bình an nơi Đức Kitô đã toả sáng sự sống thật cho anh trộm lành, thúc giục anh tìm kiếm: “Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi.”  
 
Lm. HK
 
Biển Thước đến yết kiến Hoàn hầu nước Tề, đứng ngắm một lát, tâu rằng: “Vua có bệnh trong bì phu, không chữa sợ sau nặng.”
 
Hoàn hầu bảo: “Ta vô bệnh.”
 
Biển Thước đi ra. Hoàn hầu nói: “Thầy thuốc này lý tài lắm. Muốn chữa người khoẻ để lấy công.”
 
Mười hôm sau, Biển Thước vào yết kiến Hoàn hầu, lại nói: “Vua có bệnh ở gan ruột, không chữa mau sau khó lòng.” Hoàn hầu không trả lời, còn lấy làm không bằng lòng. Biển Thước đi ra.
 
Cách mười hôm nữa, Biển Thước lại vào yết kiến Hoàn hầu, vừa trông thấy, lùi chạy ra ngay. Hoàn hầu cho người gọi lại hỏi, vì cớ gì mà ra ngay như vậy. Biển thước tâu: “Bệnh ở bì phu còn châm trích được, bệnh ở gan ruột còn thuốc thang được, bệnh đã vào xương tuỷ thì không tài nào chữa trị được nữa. Bây giờ bệnh nhà vua đã vào đến xương tuỷ cho nên tôi không dám nói, mà phải ra ngay.”
 
Năm hôm sau, Hoàn hầu phát bệnh, cho tìm Biển Thước thì Biển Thước đã sang nước Tần rồi. Quả nhiên bệnh Hoàn hầu không thầy nào chữa được nữa. Hoàn hầu mất. (Cổ học tinh hoa)
 

Có bệnh mà không biết mình mắc bệnh, cái nguy lớn là ở đó.
 
Nhưng cũng như đã xảy ra với Ađam và Eva,
người ta không biết sự sống và hạnh phúc đời đời khi không muốn biết.
 
Tri thức của con người ngày càng được nâng cao với những bước nhảy vọt từ thế kỷ Ánh sáng. Càng ngày người ta lại càng khám phá và hiểu biết hơn nữa về vạn vật chung quanh, về không gian vũ trụ. Những kiến thức đó giúp chúng ta điều khiển vạn vật dễ dàng hơn nhưng cũng những kiến thức đó lại làm cho chúng ta có ảo tưởng về chính mình, biết mọi sự nhưng lại không biết mình: “Người đàn bà thấy trái cây đó ăn thì ngon, trông thì đẹp mắt, và đáng quý vì làm cho mình được tinh khôn. Bà liền hái trái cây mà ăn, rồi đưa cho cả chồng đang ở đó với mình; ông cũng ăn. Bấy giờ mắt hai người mở ra, và họ thấy mình trần truồng: họ mới kết lá vả làm khố che thân.” (St 3,6-7)
 
Tách biệt khỏi Chúa, ông bà bẽn lẽn với chính mình nên phải kết lá vả che thân. Xấu hổ với chính mình, lại thêm sợ hãi trước Thiên Chúa nên phải trốn vào bụi cây, lẩn tránh hạnh phúc đời đời.
 
Lẩn tránh Thiên Chúa, người ta “tự cứu mình” bằng nhiều liệu pháp “không có Thiên Chúa”, như ly dị, an tử, kết hôn đồng tính luyến ái, nhất là phá thai. Vạn vật tốt đẹp đã ra xáo trộn, bất hạnh và bất an khi tách rời khỏi Thiên Chúa là nguồn mạch sự sống của nó.
 
Năm 2007, trong dịp kỷ niệm 40 năm luật phá thai lần đầu được áp dụng tại Hoa kỳ, bang Colorado. Ông Leslie Hanks, phó chủ tịch Tổ chức Quyền Sống ở Colorado nói: “Một khi các trẻ em không còn an toàn nữa trong cung lòng của những người mẹ, thì điều đó cũng có nghĩa là tất cả chúng ta đều sẽ phải gặp nguy hiểm.” Không có niềm tin, nhân phẩm của con người bị đánh mất, mọi liệu pháp chỉ có tác dụng xoa dịu hơn là chữa trị.
 

Đức Kitô là câu trả lời cho con người trước câu hỏi về sự sống:
 
Trên cây thập giá, đặt mình hoàn toàn tuỳ thuộc vào Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã đưa vạn vật lên cùng Thiên Chúa. Khi chịu đóng đinh vào thập giá, Chúa loan báo cho mọi người biết về hạnh phúc của đời sống kết hiệp với Thiên Chúa: An nhiên, tự tại, ngay cả trong những gì mà người ta cho là cùng khốn, là thất bại, là tuyệt vọng, như chính Ngài đã tiên báo: “Giờ đây đang diễn ra cuộc phán xét thế gian này. Giờ đây thủ lãnh thế gian này sắp bị tống ra ngoài! Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi." (Ga 12,31-33)
 
Trên đồi Calvariô diễn ra cuộc chiến giữa niềm tin vào Thiên Chúa và sự khôn ngoan của thế tục. Sự khôn ngoan của thế tục tuy có đưa ra những lý do có liên quan tới Thiên Chúa như “Đấng Kitô, Vua Do thái”, nhưng cả ba lời ngạo đều có một mẫu số chung là
“hãy tự cứu mình đi”, không muốn nhìn thấy việc làm của Thiên Chúa.
 
Đối ngược với lời ngạo của thế gian là cái nhìn của anh trộm lành. Sự bình an nơi Đức Kitô đã toả sáng sự sống thật cho anh trộm lành, thúc giục anh tìm kiếm: “Lạy Ngài, khi nào về nước Ngài, xin nhớ đến tôi.” Và anh đã được cứu chữa khỏi mọi sự dữ mà đón nhận lấy hạnh phúc Chúa đã dọn sẵn cho con người từ thuở tạo thiên lập địa, cho ai qui hướng về Chúa: “Ngay hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta.”
 

Thế gian đang bày ra cho tôi một hạnh phúc không có Thiên Chúa, anh trộm lành tìm hạnh phúc nơi Chúa Giêsu khi Ngài bị tước lột hết mọi vinh hoa trần đời.
 

Đâu là chọn lựa của tôi?
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 40


Hôm nayHôm nay : 3763

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 111700

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4911438