10:29 EST Thứ hai, 09/12/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Tu đức

Nhận ra thân cát bụi

Thứ năm - 24/11/2016 16:42
Giữa lòng đời tu có đức khiêm nhường, sự khiêm nhường của những người nhìn nhận mình là những thụ tạo và đón nhận cuộc hiện hữu của mình như là một ân huệ.
 
NHẬN RA THÂN CÁT BỤI
 
Giữa lòng đời tu có đức khiêm nhường, sự khiêm nhường của những người nhìn nhận mình là những thụ tạo và đón nhận cuộc hiện hữu của mình như là một ân huệ.  
 
Lm Timothy Radcliffe, O.P. (về đức khiêm nhường trong đời tu)
 
Yếu tố nền tảng, cái đẹp nhất nhưng cũng khó miêu tả nhất của đời tu là đức khiêm nhường. Đó là điều mà khách đến thăm nhà dòng của chúng ta ít có thể nhìn thấy trực tiếp nhất, thế nhưng nó lại là nền của toàn thể công trình. Đức hồng y Hume nói: đức khiêm nhường “trông thì rất đẹp, nhưng nỗ lực để trở nên khiêm nhường thì quả là thương đau.”
Chính đức khiêm nhường thu xếp để có được một khoảng không trống trải cho Thiên Chúa, ở đó Người có thể lưu lại, và ở đó vinh quang của Người có thể được chiêm ngắm. Nói cho cùng, chính đức khiêm nhường làm cho các cộng đoàn của chúng ta thành ngai Thiên Chúa.
 
Ngày nay, khó tìm được từ để nói về đức khiêm nhường. Xã hội của chúng ta hầu như mời chúng ta vun đắp điều trái ngược, tức là một khuynh hướng xác định mình cách tự mãn, một hứa hẹn bảo đảm tuyệt vời. Con người thành đạt tiến lên phía trước mang theo một thái độ vênh váo.
 
Làm thế nào để xây dựng những cộng đoàn có khả năng làm dấu chỉ sống động cho vẻ đẹp của đức khiêm nhường? Làm thế nào chúng ta có thể biểu lộ sức mạnh lôi cuốn của đức khiêm nhường trong một thế giới thích vênh vang? Chỉ có những người chân tu mới có thể trả lời câu hỏi đó.
 
Khi nghĩ đến đức khiêm nhường, chúng ta có thể quan niệm nó như một thứ hành trang cá nhân và do tự sức mình tạo nên:
tôi quan sát tôi để thấy rằng tôi khốn nạn biết chừng nào, tôi nguyền rủa con người giới hạn bế tắc của tôi, tôi xét đi xét lại bên trong tôi về những phẩm tính kết nối tôi với một con sâu róm… một cái nhìn khiêm tốn “tố cáo” và hạ nhục mình như thế dễ bị coi là lệch lạc. Nhưng để kiến tạo một cộng đoàn trong đó chúng ta được giải phóng khỏi những sự kình địch, ganh đua hoặc đấu đá để có quyền hành. Đây là một mẫu cộng đoàn mới, xây dựng trên sự trọng kính và vâng phục lẫn nhau. Đây là một cộng đoàn trong đó chẳng có ai là người chiếm vị trí trung tâm. Trung tâm vẫn cứ là để trống, một khoảng không chỉ được làm đầy bởi vinh quang của Thiên Chúa mà thôi. Điều ấy cũng hàm chứa một thách đố thực sự đối với hình ảnh hiện đại về cái tôi, về cái tôi tự bản chất là đơn độc, hoàn toàn qui về bản thân mình, cho mình là “cái rốn của vũ trụ” và là cái trục chính mà mọi cái khác phải xoay quanh. Căn tính của nó không gì khác hơn là cái ý thức nó có về chính bản thân mình. “Tôi suy tư cho nên tôi hiện hữu.”
 
Đời tu mời chúng ta rời bỏ cái trung tâm ấy và để cho mình chuyển động do sức lôi cuốn của ân sủng. Đời sống ấy mời chúng ta không coi mình là trung tâm. Một lần nữa,
Thiên Chúa tỏ mình ra cho chúng ta trong một chỗ trống không, và chúng ta thấy trong trường hợp này, ở trung tâm cộng đoàn, khoảng không gian trống trải dành riêng cho Thiên Chúa. Chúng ta phải sửa soạn một chỗ để Lời đến cư ngụ giữa chúng ta, một khoảng không ở đó Thiên Chúa có thể hiện hữu. Như thế, khiêm nhường không hệ tại ở chỗ ta ghét bản thân ta hay nghĩ rằng ta là đáng khinh đáng tởm. Đúng hơn, khiêm nhường là làm cho trái tim của cộng đoàn thành hình, bằng cách mở ra một khoảng không ở đó Lời có thể đến mà dựng lều của Người.
 
Một lần nữa: tôi nghĩ rằng chính trong phụng vụ mà chúng ta có thể gặp thấy mặc khải của vẻ đẹp này. Thiên Chúa đặt ngai của Người trên các lời ca tụng của Israel. Chính khi nhìn thấy các tu sĩ hát những lời ca tụng Thiên Chúa mà người ta có thể nhận thấy sự tự do và vẻ đẹp của đức khiêm nhường. Thời Trung Cổ, người ta vốn cho rằng
một hoà điệu âm nhạc đàng hoàng đi đôi với việc kiến tạo một cộng đoàn hài hòa. Âm nhạc chữa lành tâm hồn và cộng đoàn. Chúng ta không thể đồng thanh ca hát nếu mỗi người cứ tìm cách làm sao cho mình nổi lên, cố để cho tiếng của mình lớn hơn tiếng của người bên cạnh. Đàn ca hát xướng là việc chúng ta cùng nhau làm. Tôi chắc rằng chung nhau ca hát cho du dương hoà hợp, học xướng lên nốt nhạc thích hợp và tìm được chỗ đúng đắn của nó trong làn điệu là cách để dạy chúng ta trở nên những người anh chị em và, do chính sự kiện đó, tỏ cho người khác thấy chung sống không đối địch không tranh đua nghĩa là gì.
 

Người đứng đầu cộng đoàn có thể là người giữ khoảng không để mời đón Đức Kitô, ở trung tâm. Muốn diễn tả điều ấy theo ngôn ngữ âm nhạc, người đứng đầu sẽ không để cho mình thống trị tiếng hát ca, bóp nghẹt tiếng của các người khác, làm cho mình thành một kẻ lĩnh xướng độc quyền. Người đứng đầu sẽ là người để cho sự du dương hoà hợp dẫn dắt. Và mọi người có thể nhận thấy ngay tức khắc trong cách hát. Người ta có thể nhận thấy phẩm chất của một cộng đoàn bằng cách nghe cộng đoàn ấy hát.
 
Đỉnh cao của đức khiêm nhường, đối với một tu sĩ, đó là khi khám phá thấy rằng mình chẳng phải là trung tâm của chính mình nữa. Không phải chỉ có một sự trống vắng ở trung tâm cộng đoàn để Thiên Chúa ngự ở đó, nhưng còn có một khoảng trống giữa hiện hữu của tôi nữa, ở đó Thiên Chúa có thể dựng lều của Người. Tôi là một thụ tạo được Thiên Chúa ban cho hiện hữu vào mỗi một giây phút.
 
Có thể ơn gọi tối hậu của người tu sĩ là tỏ cho thấy vẻ đẹp của sự trống vắng này, cả cá nhân lẫn cộng đoàn trở thành những ngôi đền thờ trong đó vinh quang Thiên Chúa có thể lưu lại.
 
Bất cứ tác phẩm nghệ thuật nào cũng đều là âm vang của công trình sáng tạo tiên khởi. Chính trong nghệ thuật mà chúng ta có ý tưởng xác đáng nhất về việc sáng tạo thế giới từ hư vô, chẳng có nghĩa gì đối với Thiên Chúa. Nét độc sáng của mỗi công trình nghệ thuật đưa về nguồn gốc của tất cả những gì đang hiện hữu. Mỗi bài thơ, mỗi bức hoạ, mỗi công trình điêu khắc, mỗi bài hát đều cho chúng ta ý tưởng về việc đối với Thiên Chúa sáng tạo nghĩa là gì.
 
Giữa lòng đời tu có đức khiêm nhường. Tôi nghĩ rằng sự khiêm nhường cực kỳ không phải là đè bẹp của những kẻ ghét bản thân mình, nhưng là sự khiêm nhường của những người
nhìn nhận mình là những thụ tạo và đón nhận cuộc hiện hữu của mình như là một ân huệ.
 
Tôi đã trình bày trong bài này rằng
vinh quang Thiên Chúa luôn luôn cần một khoảng không, một khoảng trống, để bộc lộ chính Người: khoảng không ở giữa các cánh của Kêrubim trong Đền Thờ; ngôi mộ trống vào sáng ngày thứ nhất trong tuần; một Đức Giêsu biến mất ở Emmaus. Tôi đã gợi ý rằng nếu người tu sĩ thu xếp được những khoảng không trống trải như thế trong cuộc đời mình, bằng cách trở thành những con người không có lý do hiện hữu đặc thù và không sợ nhìn nhận thân phận thụ tạo của mình, bấy giờ các cộng đoàn tu trì sẽ nên những ngai vàng cho vinh quang Thiên Chúa ngự trị.
 
Điều tôi hy vọng thoáng thấy trong các nhà tu thì còn hơn điều tôi có thể nói lên. Vinh quang của Thiên Chúa vượt khỏi mọi lối diễn tả. Mầu nhiệm làm vỡ tung những ý thức hệ bé nhỏ hẹp hòi của chúng ta. Như thánh Tôma Aquinô, chúng ta nhận ra rằng những gì chúng ta có thể nói, hay viết chỉ là rơm rác. Điều ấy phải chăng hàm ý tốt hơn là thinh lặng không nói gì cả? Không, vì các nhà dòng không phải chỉ là những nơi
thinh lặng mà thôi, nhưng cũng còn là những nơi người ta ca hát.
 
Lm Timothy Radcliffe, O.P.
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 17

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 15


Hôm nayHôm nay : 9576

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 96706

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6132730