15:00 EDT Thứ bảy, 19/10/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Tu đức

Vẻ đẹp của Nước Trời

Thứ ba - 23/07/2019 20:22
"Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy."
 
VẺ ĐẸP CỦA NƯỚC TRỜI
 
“Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy."
 
Đây là một câu chuyện có thật ở Mỹ. Tuy thời gian xảy ra là hơn 10 năm trước, nhưng vẫn được lưu truyền đến nhiều năm sau đó.
 
Vào một buổi tối tháng 1/2007, anh Senna Marne lái chiếc xe Ford từ Portland đến Chierry cách đó 80 km để ký hợp đồng. Hợp đồng này là thành quả đàm phán gian nan hơn 3 tháng, vì vậy anh vô cùng vui mừng phấn khởi, cả quãng đường đều lái rất nhanh.
 
Cuối cùng khi đến nơi, anh Senna dừng xe, nhờ ánh đèn, anh phát hiện thấy có thứ gì đó kỳ lạ dính vào bánh xe bên phải phía trước. Khi đến gần thì anh ngửi thấy mùi máu. Anh Senna lập tức căng thẳng, hồi hộp, ‘chẳng lẽ là mình lái xe nhanh nên tông phải ai rồi sao’? Anh nhớ lại, ‘hình như không có đụng phải ai cả mà’. Nhưng anh Senna vẫn không yên tâm, lập tức khởi động xe, quay lại định tìm kiếm ven đường.
 
Lúc này, đối tác đợi ký hợp đồng gọi điện thoại giục anh nhanh lên. Anh Senna giải thích rằng mình gặp chuyện gấp, một lát nữa sẽ đến ngay. Bên kia nổi giận mắng anh rồi gác máy. Anh Senna giật mình, hợp đồng đó đến 3 triệu đô la đấy! Nhưng mà anh vẫn quyết định lái xe đi.
 
Trong đêm đầy sương mù, anh Senna vừa lái xe, vừa quan sát bên đường. Cuối cùng, đi được nửa đường trên cao tốc, anh nhìn thấy có một người đang nằm ở đó.
 
Anh nhanh chóng đỗ xe lại nhìn xem thì nhận ra đó là một cô bé độ 13, 14 tuổi đang nằm hôn mê. Đầu của cô bé bị thương, máu chảy rất nhiều. Anh Senna lập tức đưa đứa trẻ đến bệnh viện. Sau khi được cấp cứu, đứa bé đã thoát khỏi cơn nguy kịch, nhưng vẫn hôn mê.
 
Cảnh sát liên lạc với bố mẹ đứa bé, hai vợ chồng vừa gào thét vừa đánh anh Senna. Anh không giải thích mà im lặng chịu đựng.
 
Gia đình anh nói anh ngốc quá, không có gì chứng minh anh là thủ phạm, tội gì anh phải đổ trách nhiệm lên đầu mình chứ?
 
Anh Senna hoàn toàn không giải thích nhiều, anh nghỉ việc, mỗi ngày đều trông chừng cô bé bị thương tên là Catherine và trả tiền viện phí.
 
Cô bé Catherine hôn mê 26 ngày, anh Senna luôn túc trực không rời suốt 26 ngày đó và đã tốn hơn 38.000 đô tiền viện phí.
 
May mắn là vào ngày thứ 27, cuối cùng Catherine đã tỉnh lại và nói rõ sự thật với mọi người: hôm xảy ra sự việc, cô bé ra ngoại ô để vẽ tranh, trên đường quay về thì bị một chiếc xe mô tô đụng phải.
 
Thì ra vết máu trên bánh xe của anh Senna chỉ là do khi chạy ngang qua Catherine đã cán phải máu của cô bé chảy ra trên đất.
 
Cuối cùng sự việc đã rõ ràng!
 
Khi được truyền thông địa phương phỏng vấn, anh Senna trả lời rất đơn giản: “Khi đó tôi chỉ nghĩ rằng nếu mình không quay lại kiểm tra thì cả đời này tôi sẽ không cảm thấy thoải mái. Tôi làm như vậy chỉ là để mình yên tâm, tôi chưa từng hối hận.”
 
 
Ai cũng hướng lòng về sự sống đời đời.
 
Một người thông luật đã hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp.” Đó không chỉ là ước vọng của con người, nhưng cũng chính là điều Chúa mong muốn khi dựng nên con người theo hình ảnh Người. Chính vì thế mà Chúa đã hỏi người thông luật đó: “Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào?”
 
Luật thánh được người thông luật trích dẫn cho thấy sự sống đời đời gắn liền với tình yêu: "Ngươi phải yêu mến Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình."
 
Điều cắc cớ cho con người là luật mến Chúa lại gắn liền với luật yêu người, không thể nói mình yêu mến Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, mà lại không không yêu mến người thân cận như chính mình. Thế nên câu hỏi thực tế về sự sống đời đời lại cần đến câu hỏi, “Nhưng ai là người thân cận của tôi?”
 
Chúa đã trả lời cho câu hỏi cốt yếu đó qua hình ảnh người Sa-ma-ri, một người dân ngoại:
 
"Một người kia từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lê-vi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng một người Sa-ma-ri kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: "Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác."
 
Qua dụ ngôn về người Sa-ma-ri, Chúa trả lời rõ ràng và dứt khoát phải yêu MỌI NGƯỜI như chính mình: 
"Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy." (Lc 10,37)

 
Không tính toán, không so đo, không ngần ngại khi giúp người khác là vẻ đẹp của người Sa-ma-ri, cũng là vẻ đẹp của anh Senna khi cứu giúp bé Catherine, là vẻ đẹp của người sống cho trọn ƠN GỌI LÀM NGƯỜI Chúa trao cho họ khi tạo dựng và đặt họ vào lòng đời, và ĐÓ LÀ VẺ ĐẸP CỦA NƯỚC TRỜI!
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 10:25-37, mcst, tu-duc, sdt, vi-tha,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 30

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 29


Hôm nayHôm nay : 5129

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 145518

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5665228